Lòng những muốn ngày mai về lại Với dòng sông Rào Cái quê mình Với cây đa-Chợ Mới-Kồn Đình Với đồng làng mưa Đông nắng Hạ Nơi mẹ cha trồng khoai bắc mạ Đã nuôi ta khôn lớn nên người
Ngày xa quê đâu có nghĩ xa hoài Con đò đưa xuôi dòng rẽ sóng Vượt non xanh dừng chân sương trắng Ngẩn ngơ nhìn nhớ tiếc chơi vơi
Nghe xôn xao sóng biển người ơi Đại lộ xe qua đường về nhà đó Vùng quê mình đang khai thác mỏ Có niềm vui nỗi nhớ bâng khuâng Bao năm đi biền biệt xóm làng Mong được về thăm quê hương đổi mới
Thạch khê ơi hẹn ngày mai về lại Ngữa mặt cười chợt thấy lá vàng rơi Lòng bồi hồi nhớ lắm quê ơi Chạnh nghĩ cuộc đời như chiếc lá Sợ chiều tà rụng vào miền lạ Nỗi niềm xa tha thiết gọi về Cố hương ơi cho nắm đất quê Trăm năm gửi tình người viễn xứ
Trăng tà khuất nẻo Người đi Con mơ dáng mẹ thầm thì chuyện xưa Vai gầy gánh nắng gồng mưa Mồ hôi chan bát cơm trưa mẹ và Chân trầy chân trật đường xa Hắt hiu đời mẹ đi qua tủi hờn Tỉnh ra biết mẹ không còn Rưng rưng dòng lệ lối mòn lặng im Ngẩn ngơ con kiếm con tìm Dấu xưa chân bấm khuất chìm đường quê
I Sông buồn Nhớ chuyến đò sang Cánh chim lẽ bạn Bay ngang lưng trời Cây buồn Thấm hạt sương rơi Ngày... Không em ! Cả đất trời Buồn tênh II Em đi một tháng mười ngày Tôi về hong ngọn heo may đã nhàu Thẫn thờ ngõ trước vườn sau Lối nào trinh nữ lá rầu khép đôi?
Em đi nào có xa xôi Mà sao rối một khoảng trời tôi mong Bếp tàn Chén cạn Bình không... Ngày em vắng Biết cởi lòng Cùng ai? III Nhìn trăng non em đi đầu tháng Đã trôi qua trăng khuyết trăng tròn Bốn mươi mốt ngày em xa vắng Lòng buồn trông năm cạn tháng mòn
Vẫn còn chút lạnh heo may Rung rinh cành biếc đơm đầy nụ xuân Giọt sương vương đọng trong ngần Khẽ khàng chiếc lá muộn mằn vàng rơi Em ơi,tết đã đến rồi Ta trao nhau nụ xuân đời nở hoa Để nay cháu gọi ông bà Lại trao nhau những tuổi hoa của trời