Sáng như tia nắng biển Đông
Lúc mặt trời thức dậy
Xé toạc sương dày
Đến với nhân gian
Về làng
Khi mặt trời tỏa bóng
Tôi thấy...
Bạn tôi
Lung linh nắng trãi lên mầm sống
Ủ vàng theo chiếc lá rơi đau
Ngày mưa
Bạn ở đâu?
Lâu...!
Đã lâu!
Hơn bốn mươi năm rồi nhỉ?
Mình vẫn đi
Đi khắp nhân gian
Làm giọt nước hòa tan
Thấm vào lòng đất mẹ
Thấm vào lòng người dân
Chảy sinh tồn dòng máu
Đêm trăng sao
Trời cao
Mình làm ngọn gió
Vào từng khe cửa
Về lại quê nhà
Nghe những bài ca
Của muôn loài tinh thể
Bạn tôi đánh Mỹ
Sống cuộc đời đạn bom

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.