Đời biết mấy đổi thay
(Cả những điều có thật
Chuyện đã qua từng ngày)
Nhớ lại thời gian khổ
Đi xẻ dọc Trường Sơn
Dù bom rơi đạn nổ
Cháy rực một niềm tin
Nay đất trời bình yên
Mà sao lòng rờn rợn
Giữa bộn bề đua chen
Vàng thau đang lẫn lộn
Chân từng đi khăp chốn
Trở về nơi thân quen
Nghiêng qua chiều hoài niệm
Lại tự mình đứng lên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.