Hai lần mẹ tiễn chân con
Một đời chịu đựng mỏi mòn xác ve
Kêu chi lắm rứa cuốc hè
Bóng chiều khép lại thèm nghe gọi bà
Mẹ ngồi xâu chuỗi ngày qua
Gom vào quả ngọt nhạt nhòa nắng mưa
Mẹ dành con mẹ như xưa
Quả chín rụng mà sao chưa thấy người
Lao xao có tiếng nói cười
Giấc mơ tỉnh lệ đã rơi thành dòng
Nếu con ra ruộng ra đồng
Mẹ không khát những ước mong đời thường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.